Tôi chỉ là Ashkenazy! Hay quốc nạn loạn chức danh, học vị

bài viết sưu tầm từ: vietnamnet.vn/

cảm ơn tác giả đã có một bài viết sâu sắc gửi đến chúng tôi, những người đã, đang rất bức xúc với hiện tượng tham nhũng, tiêu cực, hám thành tích trong xã hội hiện nay. Đáng tiếc là những hiện tượng này dần trở thành phổ biến, đến mức người ta dần có cảm giác như nó là điều quá bình thường, tất yếu. thật nguy hiểm cho xã hội, cho đất nước nếu để tình trạng này xảy ra.

tôi nhớ, năm học trước, trong một đêm diễn văn nghệ phòng chống ma túy do huyện đoàn và đoàn trường tổ chức, người dẫn chương trình quên mất không giới thiệu chức vụ của tôi (phó bí thư đoàn trường) và tôi đã cảm thấy không hài lòng. Bây giờ đọc bài viết này tôi lại nhớ đến cảm giác của tôi khi ấy và cảm thấy thật xấu hổ. còn biết bao nhiêu người nữa cũng đã từng và đang có cảm giác đó, nếu họ không được thức tỉnh bằng những bài báo ý nghĩa này thì thử hỏi sau một thời gian, khi mà cảm giác trở thành nét tính cách thì những con người đó sẽ trở thành người như thế nào ?

mời bạn đọc bài báo ý nghĩa trên …..

Tôi chỉ là Ashkenazy! Hay quốc nạn loạn chức danh, học vị
26/06/2009 05:31 (GMT + 7)
(TuanVietNam)- “Bệnh thành tích, cơ hội, trọng bằng cấp, trọng chức quyền… đang làm tê liệt trí tuệ Việt Nam. Phải chăng nó là một trong ba loại giặc đang đe doạ sự tồn vong của dân tộc mà Hồ Chí Minh đã nói, đó là: giặc đói, giặc dốt, giặc ngoại xâm?”

Tôi xin được bắt đầu bài viết này bằng một câu chuyện có thật xảy ra ở TP Hồ Chí Minh vào năm 1995. Chuyện như sau: Trong một chuyến đi bằng đường hàng không, do trục trặc, nghệ sỹ Piano lớn của thời đại chúng ta là Vladimir Ashkenazy đã phải dừng lại ở TP HCM hai ngày.

Tất nhiên một nghệ sỹ lớn như Ashkenazy khó lòng mà không bị phát hiện ra trong thế giới nhiều thông tin này. Và ông đã được mời tổ chức một buổi hoà nhạc nho nhỏ cho những người hâm mộ. Với sự khiêm tốn vốn có ở những người vĩ đại, ông chỉ muốn biểu diễn ở phòng nhỏ trong Nhạc viện TPHCM và chủ yếu dành cho một công chúng hẹp, trong giới nhà nghề. Việc này tất nhiên được nhạc viện thành phố chú ý ngay và họ muốn biến chuyến thăm bất đắc dĩ này quảng cáo thêm cho uy tín của nhạc viện.

Người lãnh đạo nhạc viện lúc đó là một giáo sư, tiến sỹ, nghệ sỹ nhân dân đã dẫn đầu một nhóm giáo sư, tiến sỹ của nhạc viện TPHCM đón tiếp Ashkenazy.

Trong buổi tiếp, sau khi trân trọng giới thiệu với Ashkenazy từng thành viên của ta với đầy đủ chức danh, học vị, thì việc mà phía ta muốn hỏi ông ta, để đưa vào programe (tờ in chương trình) và giới thiệu khi biểu diễn là: Ashkenazy là gì? Thạc sỹ, tiến sỹ, giáo sư hay là gì gì hơn thế nữa ? Và câu trả lời là: Tôi chỉ là Ashkenazy.

Tưởng khách không hiểu. Chủ lại hỏi lại và gợi ý thêm cho dễ hiểu hơn: chắc một nghệ sỹ lớn như ông thì phải có tham gia giảng dạy, vậy khi đó chức danh và học vị của ông là gì? Câu trả lời vẫn không thay đổi: Tôi chỉ là Ashkenazy.

Ô hay! Lạ cái ông này, cỡ như ông ta ít nhất cũng phải có một chức danh gì chứ? hay ông ta giấu? Và cuộc gặng hỏi vẫn tiếp tục. Tuy vậy, truy mãi, cuối cùng, dù đông người, ta đã phải chịu thua một mình ông, vì câu trả lời vẫn chỉ có thế, dù đã được pha thêm chút khó chịu: Tôi chỉ là Ashkenazy!

Cách giới thiệu một cuộc hoà nhạc ngày nay và cái tên cha sinh mẹ đẻ

Trên thế giới thì hàng trăm năm nay, khi giới thiệu một buổi biểu diễn nhạc chuyên nghiệp (hoặc in trên bìa CD) chỉ đơn giản như sau, ví dụ:

1/Về tác giả : Sonate số 2, giọng Si giáng thứ của F.Chopin.

2/Về biểu diễn: Piano : V.Ashkenazy

Cách đây khoảng trên hai chục năm, ở Việt Nam ta cũng tương tự như vậy. Nhưng bây giờ thì khác xa rồi, thường họ sẽ giới thiệu theo công thức như sau:

1/ Về tác giả: Tên tác phẩm, của + Chức danh (giáo sư, phó giáo sư) + học vị (tiến sỹ, thạc sỹ) + Danh hiệu (nghệ sỹ Nhân dân, nghệ sỹ ưu tú. Nhà giáo Nhân dân, nhà giáo ưu tú). + Giải thưởng (giải thưởng Hồ Chí Minh, giải thưởng nhà nước) + Chức vụ quản lý (Chủ tịch, Giám đốc, Hiệu trưởng, Viện trưởng…) + tên tác giả

2/ Về biểu diễn: Độc tấu + tên nhạc cụ, do + Chức danh (giáo sư, phó giáo sư) + học vị (tiến sỹ, thạc sỹ) + Danh hiệu (nghệ sỹ Nhân dân, nghệ sỹ ưu tú. Nhà giáo Nhân dân, nhà giáo ưu tú) + Giải thưởng (giải thưởng Hồ Chí Minh, giải thưởng nhà nước) + Chức vụ quản lý (Chủ tịch, Giám đốc, Hiệu trưởng, Viện trưởng…) + tên người + biểu diễn

Bao nhiêu sức lực, thời gian và tiền bạc đáng ra để tập trung làm chuyên môn, làm nghề thì lại bị phung phí vào các cuộc đua tranh lấy bằng cấp.

Mời bạn đọc thử lắp những chức danh, danh hiệu này trước những tên tuổi như: Mozart, Beethoven, Chopin ….. hoặc: Karajan, Rubinstein, Horowitz vv… bạn sẽ thấy nó hài hước tới mức nào ngay. Thêm bất cứ cái gì trước những cái tên đó, đều là một sự xúc phạm khó tha thứ. Bản thân nó đã là vàng mười. Sự sâu sắc luôn mộc mạc, giản dị. Ngược lại với sự son phấn loè loẹt, hàng mã.

Và không chỉ dừng lại ở các cuộc biểu diễn, mà ngay cả trong các cuộc họp hành, hiếu hỷ. Khi mời ai lên phát biểu, người ta cũng luôn luôn phủ đầu làm tối tăm mặt mũi cử toạ bằng một tràng dài các chức danh, học vị, chức vụ quản lý, chức vụ Đảng, cuối cùng mới đến tên người. Điều này dần dần đã thành thói quen, gây sự thiếu thân thiện và tủi phận với những kẻ chỉ có cụt lủn mỗi cái tên cha sinh mẹ đẻ. Họ cảm thấy hẫng như mình thiếu hẳn một cái đuôi.

Cuộc họp nội bộ ngày xưa thì giản dị: “Mời anh Trí” hay “Mời chị Tuệ” lên phát biểu. Chỉ vỏn vẹn có 3 từ thôi, mà sao thân mật, ấm cúng và hiệu quả biết bao. Còn bây giờ thì phải khoảng trên dưới 30 từ. Cũng theo công thức trên, ta lại cùng nghép thử, ví dụ :

Xin kính mời + chức danh + học vị + toàn bộ danh hiệu đã được phong + toàn bộ giải thưởng đã được tặng + toàn bộ chức vụ quản lý, chức vụ Đảng đang có + Ông(Bà) + họ tên đầy đủ + lên phát biểu.

Mời bạn tham khảo thêm tên và tước hiệu của cụ Phan Thanh Giản (1796-1867) một đại thần triều Nguyễn phong kiến như sau: Hiệp biện Đại học sỹ, lãnh Lễ bộ thượng thư, kiêm quản Hộ bộ ấn triện, sung Kinh diên giảng quan, sung Cơ mật viện đại thần, kiêm Quốc tử giám sự vụ, kiêm quản Văn thần phò mã đô uý, Phan Thanh Giản, tự Tĩnh Bá, hiệu Ước Phu. (50 từ)

Ôi, nếu cụ sống lại và đến dự một cuộc họp nội bộ của chúng ta ngày nay, và được ta giới thiệu cụ với đầy đủ chức danh như trên, thì chắc cụ rất hãnh diện. Vì lũ con cháu chúng ta sao mà giống thời các cụ thế! tiếp nối được truyền thống cha ông xưa. Và vẫn đang liên tục phát triển.

Đây là hiện tượng phổ biến trên toàn quốc khoảng hai chục năm nay chứ không chỉ riêng ở một đơn vị nào, và nó vẫn còn đang phát triển theo hướng rườm rà hơn nữa. Tôi sợ với đà này, một ngày nào đó, ngay trong gia đình, bố mẹ, con cái, vợ chồng… hoặc bạn bè gặp nhau ngoài phố, khi gọi nhau cũng phải kèm theo những danh hiệu rườm rà đã kể trên thì thực là rồ dại.

Vậy bạn đọc nghĩ sao về những hiện tượng này? Bản chất của những hiện tượng này là gì?

Một cuộc chạy đua chức danh trên toàn quốc “trồng lúa thu hoạch khoai”

Ta tự hào về chế độ ưu việt xã hội chủ nghĩa (mà hiện nay chỉ có người dân ở một số ít nước được hưởng là: Triều Tiên, Cu ba, Lào và Trung Quốc) mọi người đều bình đẳng. Nhưng thực chất thì người ta đang dựa theo chức quyền để phân chia đẳng cấp, quyền lợi, tất nhiên chức càng cao, bổng lộc càng lớn.

Lúc sống đã vậy, tận tới lúc chết chôn ở đâu cũng có tiêu chuẩn dựa theo chức tước. Vì thế cả xã hội đều trọng chức quyền. Mà muốn có chức quyền thì cần có bằng cấp, cộng thêm danh hiệu Đảng viên, là người ta có thể tiến thân, có thể trở thành lực lượng lãnh đạo với nhiều bổng lộc mà không cần phải có thực lực.

Đó là nguyên nhân sâu xa đã và đang dẫn đến việc nhiều kẻ cơ hội đổ xô đi săn bằng cấp bằng mọi giá. Đua bằng cấp, chức danh chứ không đua tài năng. Bởi đua tài năng, cuộc đua dưới ánh mặt trời, thì khó hơn nhiều, dễ lộ chân tướng và dễ bị thua. Bao nhiêu sức lực, thời gian và tiền bạc đáng ra để tập trung làm chuyên môn, làm nghề thì lại bị phung phí vào các cuộc đua tranh lấy bằng cấp. Nhìn vào con đường để trở thành thạc sỹ, tiến sỹ hiện nay ở nước ta đã bị biến chất. Nhiều người có lòng tự trọng không khỏi ngại ngùng và muốn lánh xa.

Bản thân bằng cấp và chức danh chân chính, lương thiện thì rất có ích cho xã hội. Trước kia, số giáo sư, tiến sĩ ở ta không nhiều, nhưng đó là những tên tuổi như: Đào Duy Anh, Tôn Thất Tùng, Nguyễn Mạnh Tường… Còn ngày nay thì đúng là “Ta tự hào đi lên. Ôi Việt Nam” giáo sư nhiều đến mức có thể “ra ngõ gặp giáo sư”. Với thực trạng này thì nền học thuật của nước nhà có nguy cơ trở thành hữu danh, vô thực.

Trong lĩnh vực biểu diễn âm nhạc chuyên nghiệp, để chơi đàn, hát, làm được concert thì khó quá, muốn thế phải rèn luyện hàng ngày, phải hy sinh rất nhiều mà lại không oai bằng rẽ ngang đi làm tiến sỹ, đơn giản hơn, chóng được thăng chức với nhiều bổng lộc hơn.

Kết quả là: mục đích cuối cùng và duy nhất của âm nhạc là tiếng đàn, tiếng hát, những buổi concert và viết những tác phẩm âm nhạc chuyên nghiệp thì dần dần không còn ai làm, thay vào đó là rất nhiều tiến sỹ âm nhạc ra đời. Có được cái bằng tiến sỹ, phần lớn không ai chơi đàn và hát nữa. Tiền của nhân dân bỏ ra đào tạo họ để mang lại tiếng đàn tiếng hát cho đời đã trở thành vô ích vì sai mục đích. Trồng lúa thì lại thu hoạch khoai!

Hướng dẫn làm luận văn tiến sỹ chéo ngành chéo nghề

Ở hầu hết các trung tâm đào tạo đại học của Việt Nam trên toàn quốc hiện nay, để có được chức danh thạc sỹ, tiến sỹ, phải có người hướng dẫn viết luận văn, luận án. Đó là các giáo sư, phó giáo sư. Nhưng để đào tạo ra càng nhiều, càng nhanh và để “phổ cập” học vị thạc sỹ, tiến sỹ, người ta đã sử dụng các giáo sư hoặc phó giáo sư nghề này, hướng dẫn luận văn cho các thạc sỹ, tiến sỹ nghề khác.

Tuy cùng là một ngành, nhưng càng lên cao, càng phải chuyên sâu, và cùng một ngành nhưng rất nhiều nghề hoàn toàn khác nhau. Ví dụ như trong ngành thể thao thì môn cờ tướng với bắn súng hoặc đấm bốc, không hề có liên quan đến nhau. Hoặc trong ngành điện ảnh thì nghề viết kịch bản và nghề tạo khói lửa, cũng không hề có liên quan. Nghề nào cũng vậy. Nên dù biện minh rằng, đó là “hướng dẫn phương pháp luận” thì cũng chỉ là ngụy biện, và không thể chấp nhận được.

Thử tưởng tượng trong cùng ngành y. Giáo sư chuyên nghề phụ khoa lại đi hướng dẫn luận văn cho tiến sỹ chuyên nghề nha khoa thì có được không? Bởi vì hai bộ phận này của cơ thể chúng ta là hoàn toàn khác nhau, có những chức năng hoàn toàn khác nhau. Vậy mà chéo ngành chéo nghề vẫn vô tư hướng dẫn đã trở thành bình thường từ lâu.

Vậy xin hỏi cấp trên có biết vấn đề này không? Với những sự hướng dẫn như vậy, những bản luận văn đó có giá trị gì không? Và trong việc này liệu có thể tránh được tiêu cực không? Có được cái bằng cấp ấy, có đáng tự hào để mời mọi người đi khao “rửa bằng” không? Có lẽ sự “rửa bằng” nghĩa đen lại chính xác hơn vì nó vốn không được sạch sẽ cho lắm.

Theo chúng tôi, cấp bộ hãy cho dừng ngay kiểu hướng dẫn trái ngành trái nghề như hiện nay ở hầu hết các cơ sở đào tạo trên cả nước. Và cho rà soát lại tất cả các luận văn thạc sỹ, tiến sỹ đã có. Nếu không phải do người hướng dẫn có cùng chuyên môn thì cho thu hồi lại, và các luận văn đó phải được làm lại, với sự hướng dẫn của các giáo sư cùng chuyên ngành và công khai việc này trong giới chuyên ngành.

Các danh hiệu, giải thưởng, câu chuyện cười ra nước mắt
Vườn hoa chỉ có 2 loại hoa

Định kỳ một hai năm gì đó, ta có những đợt phong tặng danh hiệu nghệ sỹ ưu tú, nghệ sỹ Nhân dân và trao tặng các giải thưởng Nhà nước và giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật. Việc này không phải do người Việt Nam ta nghĩ ra, mà do chúng ta học tập từ Liên Xô cũ. Họ phong nghệ sỹ Công Huân, nghệ sỹ Nhân dân, giải Xtalin, giải Lê Nin về văn học nghệ thuật ( ví dụ Giao Hưởng số 11 của Shotstakovich được giải Xtalin năm 1953 vv…).

Sau khi Liên Xô tan vỡ, họ đã bỏ thói quen đã có từ hàng chục năm này. Rất nhiều cách tổ chức dập theo kiểu Liên Xô cũ như: nền kinh tế có kế hoạch, hành chính bao cấp, phân phối theo tem phiếu v.v… ta đã bỏ. Nhưng không hiểu vì sao cái thói quen trao những danh hiệu và giải thưởng văn học nghệ thuật học từ họ thì ta lại vẫn duy trì, bởi nó là một phần đồng bộ trong tư duy cấu thành chế độ bao cấp, cơ chế xin cho?

Lịch sử dân tộc ta đã chứng minh bằng máu và nước mắt một quy luật là: những chính sách dập khuôn theo ngoại bang sớm muộn rồi cũng gây những hậu quả xấu, thậm chí là những thảm hoạ dân tộc.

Về việc phong danh hiệu nghệ sỹ, hãy để chính những nghệ sỹ, bằng tài năng, họ làm nên tên tuổi riêng của mình (như Ashkenazy) thì nó mới có giá trị thực, bền lâu và duy nhất. Không ai có thể ghen tỵ với ai được, vì không ai giống ai. Hàng ngàn nghệ sỹ tài năng, thì sẽ có hàng ngàn cái tên khác nhau, có giá trị khác nhau, giống như vườn hoa với muôn hoa, muôn màu khoe sắc, chứ không phải chỉ có 2 loại hoa ưu tú và nhân dân.

Mà muốn được hưởng các danh hiệu này, phải làm đơn xin, cùng sự “vận động” để được phong (ban) tặng từ trên xuống. Trong hoàn cảnh đất nước ta tệ nạn xã hội tràn lan. Khó có thể tránh khỏi nhiều sự tiêu cực trong sự ban tặng danh hiệu, nếu vẫn giữ kiểu cơ chế ban phát như cũ.

Về việc trao giải thưởng Nhà nước và giải thưởng Hồ Chí Minh về VHNT, đây cũng là một kiểu cơ chế xin cho với những thành phần Ban giám khảo hoàn toàn được chỉ định từ trên, với những tiêu chí chấm giải tuỳ hứng. Người xin trao giải cũng phải làm đơn và “vận động”.

Riêng trong ngành nhạc đã xảy ra những câu chuyện cười ra nước mắt xung quanh việc trao giải thưởng này. Điển hình là trong đợt đua tranh phong tặng năm 2006 (đây nên là đợt phong tặng cuối cùng) cả nước đều biết tới những chuyện “đồng nghiệp tương tàn” mà báo chí gọi là “cơn địa chấn trong làng nhạc”. Nếu ta lại cứ tiếp tục trao giải thì không ai có thể khẳng định rằng những cơn “địa chấn” sẽ không trở thành “động đất”!

Nói tóm lại: Nhà nước ta nên bỏ lối tư duy kiểu dập theo Liên Xô cũ này!

6. Kết

Hãy để cho mọi người đánh giá tài năng và giá trị con người qua công việc. Dù anh có độn vào trước cái tên của anh hàng trăm danh vị đi nữa mà sản phẩm anh làm ra cho xã hội không có, hoặc tồi, hoặc có hại, thì khác nào gỗ mục được sơn son thếp vàng?

Một xã hội lành mạnh và có tương lai, là một xã hội biết tôn trọng những tài năng và những giá trị thực, bất kể họ có hay không có bằng cấp danh vị cao, tiền của nhiều, chức tước lớn.

Đối với người làm nghề nhạc chuyên nghiệp, thì đó là tiếng đàn, tiếng hát của người biểu diễn và tác phẩm của người sáng tác. Anh hãy tự hào về điều đó, và hãy gắn nó với cái tên cha sinh mẹ đẻ, chứ không phải là những thứ bằng cấp, danh hiệu (mà ở nước ta hiện nay của rởm nhiều hơn thật) và chức vụ quản lý anh đang có, đó chỉ là những thứ son phấn nhất thời.

Bảng giá trị tưởng như là chân lý đơn giản và hiển nhiên này lại đang bị lật ngược. Nguyên nhân chủ yếu là do bệnh thành tích, cơ hội, trọng bằng cấp, trọng chức quyền. Nó đang làm tê liệt trí tuệ Việt Nam. Phải chăng nó là một trong ba loại giặc đang đe doạ sự tồn vong của dân tộc mà Hồ Chí Minh đã nói, đó là: diặc đói, giặc dốt, giặc ngoại xâm? Với tiềm năng trí tuệ thế này, rồi dân tộc Việt Nam ta sẽ đi đến đâu? “Một dân tộc dốt, là một dân tộc yếu” (Hồ Chí Minh)

Là một người hoạt động trong nghề nhạc, tôi thấy cần phải viết bài này chỉ vì trách nhiệm công dân, với mong muốn nền học thuật nước nhà – nhất là âm nhạc – ngày càng trở nên lành mạnh và thực chất hơn. Tôi không nhằm vào bất cứ ai và cũng mong đừng ai giật mình bởi tôi luôn luôn kính trọng sâu sắc những giáo sư, tiến sỹ, thạc sỹ chân chính. Tuy không nhiều, nhưng họ có lương tri và trình độ chuyên môn thực sự. Tôi chắc rằng những người này sẽ ủng hộ những ý kiến trên của tôi.

Vì chúng ta đã nói dối quá nhiều và quá lâu rồi, nên những lời nói tử tế bây giờ lại trở nên hài hước. Tuy vậy – dù chỉ nhỏ bé như con Dã Tràng – tôi vẫn muốn nói rằng: Đừng sợ thay đổi vì chỉ nghĩ tới quyền lợi của bản thân, hãy nghĩ tới một tương lai tốt hơn cho tất cả. Đừng sợ ánh sáng, sợ thuốc đắng và sự thật.

Để kết bài viết này tôi xin mượn một câu Kiều của : [Giáo sư, tiến sỹ] Nguyễn Du (xin tạ tội với bậc tiền nhân vì sự xúc phạm này) :

“Mượn màu son phấn đánh lừa con đen”

Chữ “Con đen” ở đây được hiểu là những người dân bình thường

Đặng Hữu Phúc

(hoccachsong sưu tầm từ tuanvietnamnet.vn)

Vì sao họ đậu đại học?

Để đậu đại học, bạn nghĩ rằng phải học cực giỏi ư? Những tấm gương dưới đây hoàn toàn phản biện ngược lại quan điểm ấy. Sự thành công của họ xuất phát từ những lý do rất khác nhau.

Bạn có thể tham khảo để làm “hành trang” cho mình.

Đôi khi, bạn ngẫm nghĩ, thật bất công khi có những người thi đi thi lại nhiều lần vẫn không đậu nổi một trường đại học, nhưng một số khác chỉ thi một lần duy nhất lại đậu cả 3 trường. Họ là “thần đồng”? Chưa chắc. Họ học miệt mài đêm ngày? Không đúng.

Hãy thử đặt vấn đề: “Tại sao bạn cùng tuổi họ, cùng tiếp thu tri thức như họ, nhưng họ đậu đại học quá dễ dàng, tại sao bạn không thể?”

Ngoài kiến thức, tinh thần và ý chí cũng chiếm 50% sự quyết định cho thành công của bạn. Những trường hợp dưới đây đậu ĐH vì ý chí và nghị lực phi thường của họ, nhờ chất xúc tác là những lý do…lạ kỳ!

Quá đam mê

Nguyễn Gia Hưng (sinh viên năm 3 trường ĐH FPT) cho biết: “Ở lớp tuyển, khi bạn bè cùng trang lứa học miệt mài để mong vào trường ĐH có tiếng, thì anh thường xuyên đội sổ, thậm chí thầy cô còn than phiền: “Không biết sau này làm nên trò trống gì”. Thời đó tin học không phải là môn chính nên anh ít có dịp tiếp xúc, tuy thế anh suốt ngày cứ ôm cuốn lập trình học miệt mài, thấy gì hay là cứ “làm thử”. Cuối năm lớp 12, anh đủ điểm để đậu tốt nghiệp thôi. Toán, Lý, Hóa thì…khỏi nói, điểm cứ trầy trật. Anh đăng ký thi tuyển vào FPT và đậu, thế là học cho đến giờ”…

Anh ấy chưa bao giờ phải đóng học phí vì luôn được nhận học bổng toàn phần. Hiện nay, anh vừa học vừa làm với mức lương cao ngất ngưởng, chuẩn bị đi du học Úc.

Bạn thấy đấy, những đam mê sẽ tiếp lửa để bạn phấn đấu hoàn thành mục tiêu đến cùng. Nếu bạn phân vân trước khi làm hồ sơ vào ĐH, thì chính bạn cũng còn chưa biết thật ra mình có đam mê ngành nghề mình sẽ học hay không.

Lời khuyên: Dù học ngành gì đi chăng nữa, vẫn theo đuổi đam mê, bạn nhé! Chẳng hạn, vì lý do bất đắc dĩ, bạn không thể làm ca sĩ mà phải thi vào Kinh tế, thì hãy vẫn đầu tư cho chất giọng của mình, tôi tin chắc, sau này, ước mơ của bạn sẽ thành sự thật.

Học vì bị… khích!

Nguyễn Minh (sinh viên năm 3 trường ĐH Bách Khoa) kể: “Cuối năm lớp 11, điểm thi ba môn học của anh lần lượt là 2.5 – 3 – 1.5, kinh khủng chứ nhỉ? Thầy cô tỏ ra quá thất vọng, anh thì cũng…hụt hẫng. May mà có điểm trên lớp kéo lên nên không thi lại. Vì năm đó anh khá lười nên xem nhẹ việc học.

Thế là bạn bè khích bác, cho rằng anh “quá tệ” trong các môn tự nhiên và cam đoan anh không đậu ĐH. Được thầy cô khuyên bảo, gia đình thông cảm, anh đã cố gắng chứng minh cho tụi nó thấy là tụi nó sai lầm. Kết quả: thi Olympic đậu, vào ĐH Bách Khoa với số điểm khiến bạn bè ngưỡng mộ. Chính anh đã tự quyết định quỹ đạo đời mình”…

Bình luận: Nếu ai cũng biết quê như Minh thì có lẽ cuộc sống của họ sẽ luôn đi theo hướng tích cực. Chính vì bạn không có ý chí, bạn nghĩ rằng mình không làm được, thì chính bạn không làm được. Nếu bạn tự tin vào bản thân, dù bạn không làm được đi nữa thì niềm tin ắt sẽ giúp bạn đạt được ước muốn – đó là chiếc chìa khóa vàng của hầu hết những người thành đạt.

Bị… cấm học nên học!

Hotgirl MiDu hiện nay khá nổi tiếng vì vừa xinh vừa học giỏi. Ít ai biết, trước khi thi ĐH, MiDu đã từng bị áp lực vô cùng. MiDu muốn thi vào Kiến Trúc nhưng mẹ thì không ủng hộ, quyết liệt phản đối, mỗi lần thấy MiDu học là mẹ cô cứ khóc suốt. Gia đình càng cấm, MiDu càng buồn và quyết tâm học thật chăm chỉ, thật chất lượng để chứng minh cho gia đình thấy sự nỗ lực của cô. Kết quả: Á khoa trường ĐH Kiến trúc, thủ khoa trường Cao đẳng Văn hóa nghệ thuật năm 2007 không ai khác chính là cựu hotvteen Mỹ Dung.

Ngẫm nghĩ: Đôi khi, chính sự cản trở lại là động lực giúp chúng ta vượt qua khổ ải. Nhiều người nổi tiếng từng tâm sự rằng khi còn nhỏ, họ không ngờ rằng sau này sẽ theo nghề như thế. Nhưng chính sự đam mê đã tiếp thêm lửa để họ thành công. Lẽ nào bạn không thể làm được?

Học để… đổi đời!

Tại sao những bạn có hoàn cảnh khó khăn thường học giỏi? Chính trong hoàn cảnh khó khăn, họ nung nấu một khát vọng cháy bỏng: phải học để đổi đời, học để gia cảnh khá hơn. Và vì thế, hầu hết những người thành đạt đều xuất thân từ gia cảnh khốn khó, chứ chẳng phải là một “ông vua/bà hoàng” được cha mẹ để lại một gia tài kếch sù.

Học sinh hiện nay có tham vọng rất lớn. Họ thích xài hàng hiệu, đi xe đẹp, mua hàng hi-tek độc thì phải có tiền, mà muốn có tiền nhanh chóng một cách chân chính, chỉ có thể rèn luyện tri thức. Đam mê tiền không hề xấu, thậm chí nó còn giúp bạn càng ngày càng tích lũy được số tài sản lớn mà đôi khi nhìn lại, bạn không ngờ rằng mình bản lĩnh đến vậy.

Nhận xét: Sẽ rất ấm ức khi ai cũng có một cuộc sống sung túc đủ đầy, còn bạn thì chỉ “đủ sống”. Quá bất công! Sống là không chờ đợi, không an phận. Sống phải luôn vươn lên, làm chủ chính mình. Quyết tâm mạnh mẽ sẽ giúp bạn đậu ĐH. Tôi cam đoan như thế.

Sĩ diện nên học điên cuồng

Hãy tưởng tượng, bạn đang ở trong hoàn cảnh như sau:

- Cả dòng họ bên nội và bên ngoại của bạn, chưa ai đậu vào một trường ĐH chính quy danh tiếng.

- Ba mẹ kỳ vọng vào bạn, trong khi cô, chú, bác thì bĩu môi: “Ôi, đến chừng thi ĐH đi rồi biết, học giỏi thì giỏi nhưng chưa chắc vào được nha con!”

- Bạn nhìn thấy những tấm gương “đi trước”. Họ chẳng bao giờ biết phấn đấu, và rồi sau khi học xong tại một trường Đại Học dân lập thì vật vờ đi xin việc, luôn sống dựa dẫm vào ba mẹ dù đã trưởng thành. Liệu bạn có muốn mình sau này cũng như thế?

- Bạn bè của bạn nguýt dài: “Học sinh giỏi nhưng không trong top 10 ư? Vậy cũng như không”. Bạn “chỉnh” lại: “Ừ, để đến chừng thi sẽ biết. Rồi khi ra đời, để xem ai thành công hơn, một mọt sách suốt ngày chỉ biết học hay là một 9x năng động vừa học vừa làm?”

- Nếu đậu ĐH sẽ vinh danh cả xóm, ba mẹ bạn tự hào về con cái, ông bà hạnh phúc khi cháu thành công, cô, dì, chú, bác sẽ “e thẹn” vì lỡ nghĩ không đúng về bạn. Và bạn bè bạn phải ê chề khi đã đánh giá bạn quá thấp. Chưa hết, đậu đại học, bạn có thể được thưởng điện thoại xịn, laptop, xe cộ…Dù điều đó chỉ là phụ nhưng cũng đủ “cổ xúy” bạn thật nhiều.

Muốn đậu ĐH, đơn giản chỉ cần có động lực. Có mục tiêu, bạn sẽ quyết tâm, và với tinh thần như thế, 90% bạn sẽ đậu ĐH.

Vậy ngay bây giờ hãy đặt câu hỏi: “Tôi học vì cái gì? Tại sao tôi phải vào ĐH?”

Và tôi, cũng đang học miệt mài vì đam mê, vì tương lai, và một phần vì sĩ diện. Tôi tin chắc mình sẽ thành công.

Chúc bạn cũng như thế.

Theo Mực tím

ĐỂ TRỞ THÀNH MỘT GIÁO VIÊN GIỎI

Nếu bạn là một giáo viên mới bước vào nghề thì hy vọng những lời khuyên sau đây của thầy giáo Bryce Withrow – giáo viên cấp 1-2 ở Kansas (Mỹ), người đã từng có hơn 35 năm kinh nghiệm giảng dạy ở các nước Mỹ, Đức, Anh – sẽ là những gợi ý giúp bạn đạt được hiệu quả cao hơn trong công tác giảng dạy chuyên môn cũng như cách tiếp cận học trò.

1. Khép vào kỷ luật, tách riêng và chinh phục. Tôi đã hiểu được rằng, nếu đối diện với một học sinh trong lớp, trong khi có các bạn cùng lớp ở xung quanh, thì học sinh đó sẽ trả lời một cách và khi có một mình chúng thì sẽ trả lời hoàn toàn khác.

Nếu khi tôi cần hiểu đúng về một học sinh, tôi đề nghị em đó ở lại sau buổi học, sau đó tôi nói với cậu (cô) ta. Thường thì chúng bày tỏ sự kính trọng và chấp thuận những yêu cầu tôi vừa nói. Nếu tôi làm việc này trước cả lớp, đặc biệt là với các học sinh nam, thì tôi thật khó mà thu được kết quả tương tự.
2. Sự hài hước. Hài hước có thể là cách truyền đạt cho học sinh những điều mà đôi khi những cách khác không thể đạt được. Tôi đã luôn vui đùa với các học trò của mình. Khi thầy và trò đã hiểu nhau thì việc vui đùa, trêu chọc lẫn nhau là có thể chấp nhận được. Chỉ vui đùa chứ tuyệt đối không bao giờ được giễu cợt hay tỏ ra châm chọc bọn trẻ. Vì thế, hãy luôn mỉm cười với chúng. Một nụ cười thân thiện với các học trò, thậm chí có thể là nụ cười với chính bạn, cũng đủ giúp bạn tạo được thiện cảm với các học trò của mình.
3. Hãy làm những gì mà bạn nói là sẽ làm. Giáo viên hoặc cha mẹ thường nói với bọn trẻ rằng nếu làm được việc này, việc kia, thì đổi lại, các em (hoặc con) sẽ nhận được một thứ gì đó. Nhưng khi chúng đã làm điều đó, giáo viên hay cha mẹ lại không làm đúng như những gì mình đã hứa trước đó. Đây chính là vấn đề mà các bạn nên chú ý. Nếu bạn không thể làm điều gì đó thì đừng nói đến nó, hoặc nếu bạn đã nói thì hãy gắng thực hiện.
4. Thái độ vui tươi. Tại sao lại phải cố gắng làm điều này và nếu bạn thực sự không thích thì bạn phải làm gì? Nhiều giáo viên đáng lẽ ra nên nghỉ việc ngay khi họ bắt đầu cảm thấy sợ phải đến trường. Bọn trẻ có thể hiểu được thái độ này dù giáo viên có thú nhận hay không. Tôi đã ở gần một số giáo viên – họ thực sự không yêu thích học trò của mình. Vậy tại sao họ lại có mặt ở giảng đường? Hãy để cho bọn trẻ hiểu rằng bạn đến trường là vì chúng.
5. Đối xử với bọn trẻ như với một con người. Trẻ con cũng là người, chỉ khác là chúng nhỏ hơn chúng ta. Tôi chưa bao giờ lên giọng với những học trò của mình, những từ ngữ mà tôi dùng để nói với chúng cũng giống như với người khác và các học trò nhỏ của tôi đều hiểu được điều đó. Thêm nữa, bạn nên biết cách lắng nghe chúng, hãy dành cho chúng thời gian để nói về điều mà chúng muốn bày tỏ. Đừng cắt ngang lời chúng bằng những việc của người lớn. Hãy dành riêng cho chúng thời gian để làm việc này.
6. Nhận lỗi. Đây là việc làm rất khó đối với người lớn. Nhưng nếu bạn cần phải nhận lỗi thì hãy làm điều này ngay, càng nhanh càng tốt. Chẳng hạn, khi tôi đang vui đùa với các học trò của mình và tôi nhận thấy mình đã khiến một cô hay cậu nhỏ nào đó ngượng ngùng hay cảm thấy bị tổn thương, tôi sẽ dừng lại ngay và xin lỗi chúng.
7. Trung thực và cởi mở. Bởi vì nếu bạn không trung thực, trước sau gì bọn trẻ cũng biết. Nếu một điều gì đó được nêu lên và bạn không biết câu trả lời, hãy thừa nhận là bạn không biết và cố gắng tìm lời giải, hãy làm điều này cùng với các học trò của mình nếu có thể. Bạn hãy là một người kiên nhẫn để làm mẫu cho bọn trẻ và nếu bạn rơi vào tình huống không thoải mái thì đừng cố nói dối hay quanh co lảng tránh điều đó.
8. Không so sánh một cách thiếu cơ sở. Chẳng hạn, bạn đừng nghĩ rằng cậu em cũng sẽ ngỗ ngược chỉ vì anh trai của nó cũng đã từng làm những chuyện như thế. Hãy nghĩ rằng bọn trẻ cũng sẽ lớn lên và chúng cũng sẽ thay đổi, chúng sẽ hiểu những việc làm của chúng ta và tại sao chúng ta lại phải nghiêm khắc với chúng.

Bích Lan
(Theo GD&TĐ CN,
từ Education )

NGÔ BẢO CHÂU: NGÔI SAO SÁNG CỦA TOÁN HỌC VIỆT NAM ĐƯƠNG ĐẠI

đang kiểm tra ở bảng điều khiển blog, bỗng một cái tên làm mình chú ý (có thể là do bệnh nghề nghiệp nên cứ nghe thấy từ “toán” là không thể bỏ qua). “thích học toán” Cái tên nghe có vẻ gì đó giống như của tăng ni nhà phật, lại giống như đệ tử của toán. tìm hiểu thử thì có lẽ là blog của “anh” Ngô Bảo Châu. Một ngôi sao sáng của toán học việt nam, một tấm gương lớn để chúng ta học hỏi

xin gửi tới các bạn một số thông tin về anh Ngô Bảo Châu mời bạn đọc tiếp

NHỮNG PHẨM CHẤT CỦA CON NGƯỜI CHUYÊN NGHIỆP

Trên con đường tìm hiểu về cách làm việc chuyên nghiệp để từ đó áp dụng cho bản thân nhằm mục đích rèn luyện mình trở nên ngày càng chuyên nghiệp trong công việc và cuộc sống. Bài viết này sẽ liệt kê các phẩm chất mà người chuyên nghiệp thường có. Tuy nhiên do kiến thức, kinh nghiệm còn hạn chế nên sẽ còn sót hoặc chưa chính xác hoàn toàn, nhưng với phương châm “muốn tiến bộ thì phải bắt đầu từ những sai lầm”. Vì vậy nên tôi vẫn mạnh dạn liệt kê. Thời gian tiếp theo tôi sẽ nghiên cứu và chỉnh sửa tiếp.

1. yêu công việc của mình, thậm chí luôn say mê đến quên ăn, quên ngủ.
2. luôn nỗ lực hết sức mình.
3. luôn giữ thế chủ động trong mọi tình huống xảy ra.
4. quyết đoán, dám nghĩ, dám làm và dám chịu mọi trách nhiệm với quyết định của mình.
5. tư duy không bao giờ đi theo lối mòn, vì con đường mòn là kẻ thù của sự sáng tạo. vì vậy họ luôn sáng tạo ra những ý tưởng mới mẻ, độc đáo.
6. thích ứng nhanh với sự thay đổi của môi trường.
7. tác phong của họ rất nhanh nhẹn, chính xác, khoa học, dường như ta không thấy ở họ những việc làm thừa.
8. giải quyết công việc dứt điểm.
9. luôn tôn trọng kỷ luật. đặc biệt là kỷ luật đề ra với chính bản thân.
10. luôn giữ tư duy phê phán. kể cả trong trường hợp công việc tốt đẹp nhất, hoàn hảo nhất họ vẫn luôn có sự nghi ngờ để tìm ra điểm chưa hoàn thiện, chưa hợp lý để bổ sung, chỉnh sửa.
11. điểm cực kỳ đáng quý và đáng khâm phục là họ luôn tư duy theo hướng tích cực theo hướng tìm biện pháp để tháo dỡ khó khăn. họ chấp nhận thất bại, coi thất bại là phần tất yếu trên con đường đến thành công. nhưng chấp nhận thất bại là để nhìn thẳng thực tế, và tiếp tục đứng lên bước tiếp đến thành công. trong mọi trường hợp ta sẽ không thấy họ nản trí, bi quan trong thời gian quá 3 ngày.
12. luôn đặt quyền lợi của khách hàng lên hàng đầu. chữ tín là quan trọng bậc nhất.
13. quản lý thời gian hiệu quả.
14. luôn tôn trọng thời gian của mình và mọi người.
15. luôn đặt mục tiêu cuối cùng lên trên khi giải quyết công việc.
16. sự tách bạch giữa công việc và tình cảm.
17. luôn có kế hoạch khoa học, cụ thể đến từng chi tiết nhỏ nhất trước khi làm việc. tức là làm việc có mục tiêu (ngắn hạn và dài hạn)
18. có khả năng lãnh đạo (có thể là lãnh đạo bản thân, nhóm nhỏ hoặc tổ chức lớn).
19. luôn là người sâu sắc về chuyên môn của mình.
20. kỹ năng giao tiếp tốt.
21. có các kỹ năng mềm như: thuyết phục, thuyết trình trước đám đông, tạo dựng quan hệ.
22. có khả năng cân bằng giữa công việc, gia đình, bạn bè, tài chính.
23. luôn học hỏi từ xung quanh. chủ yếu là tự học.
……………..

mới liệt kê chút thôi mà đã nhiều thế này. Đối chiếu mới thấy mình đúng là dân nghiệp dư. con đường đến chuyên nghiệp còn dài. phải cố gắng nhiều, nỗ lực nhiều.

nhưng “tôi tin là tôi làm được”.

(hoccachsong)

10 KỸ NĂNG GIÁO VIÊN VÀ HỌC SINH CẦN NGHIÊN CỨU VÀ RÈN LUYỆN

tôi sưu tầm từ địa chỉ: http://giaovien.net

các kỹ năng này đã được đăng tải trên giaovien.net . tôi nghĩ rằng nó thật sự bổ ích cho những giáo viên và học sinh muốn rèn luyện những kỹ năng cần thiết. sự thực là tôi cũng đã áp dụng các kỹ năng này từ đầu năm học 2008-2009 và đã đạt được một số thành tựu, đặc biệt là về cách ghi chép (theo sơ đồ tư duy), cách hoạch định kế hoạch….

hy vọng nó bổ ích cho các bạn.

chúc các bạn thành công

(hoccachsong sưu tầm từ giaovien.net)

Giới thiệu kỹ thuật phân tích SWOT

Nhiều lần trong cuộc sống, chắc bạn từng lúng túng khi đứng trước các vấn đề đang đối mặt. Bạn muốn hiểu rõ vấn đề, muốn có cái nhìn từ nhiều phía để thấy rõ những điểm mạnh, điểm yếu, những nguy cơ và thách thức để có thể đưa ra những quyết định sáng suốt nhất. Vậy bạn có thể thử sử dụng kỹ thuật phân tích SWOT!

CENTEA xin giới thiệu đến quý Thầy Cô và các bạn kỹ thuật phân tích SWOT. mời bạn đọc tiếp

LỜI NHẮN NHỦ TỚI NGƯỜI BI QUAN VÀ TỰ TI

có người đã viết: “Hãy mở rộng tâm hồn mình để hòa mình vào cộng đồng, vào thiên nhiên vào thế giới. để nhận ra rằng mình không phải là tất cả và để được trải nghiệm những thất bại, những thành công, những cung bậc khác nhau của cuộc sống…”

vì vậy theo tôi, người tự ti là do xuất phát từ việc giao tiếp quá hẹp và do tính cách hướng nội quá lớn…..các bạn ít tiếp xúc với mọi người nên không biết mình còn quá kém cỏi, các bạn ít ra ngoài thiên nhiên, ra ngoài gió bão nên không biết mình quá nhỏ bé, các bạn ít học hỏi từ những người thành công nên không biết thành công được xây dựng nên từ những thất bại…chính vì vậy mà các bạn cho rằng bản thân các bạn là hoàn mỹ, là tuyệt vời, các bạn ảo tưởng ở bản thân mình một điều tròn trịa, hoàn thiện…..với các bạn, chỉ một điều chưa hoàn thiện, chưa như mong đợi là một thảm hoạ….

tôi cũng như các bạn, cũng có một thời gian như thế….

vì vậy nên tôi mong rằng các bạn hãy giao lưu, hãy học hỏi, hãy hòa mình vào thế giới, hãy vui vẻ sống chung với những thiếu sót của bản thân, hãy coi thất bại là một phần không thể thiếu được của thành công….Cái quan trọng là chúng ta nhận ra được những phẩm chất tốt đẹp của bản thân mình để phát huy, những phẩm chất nào chưa tốt để sửa dần dần. lúc nào chúng ta cũng phải tâm niệm “luôn tiến lên phía trước với tinh thần cầu tiến….hãy luôn nhìn vào mặt tích cực của cuộc sống…….”

chính bản thân các bạn mới là người quyết định suy nghĩ, tình cảm, cuộc sống của các bạn, và chính bản thân các bạn mới là người sẽ phải chịu trách nhiệm về những quyết định của mình…

Muốn thay đổi bản thân thì phải do chính các bạn và trước tiên phải thay đổi từ tư duy, cách suy nghĩ, cách nhìn nhận một vấn đề. “tư duy tích cực” chính là chìa khóa cho mọi thành công.

tôi tin rằng các bạn sẽ thành công….

(hoccachsong)

TẠI SAO PHẢI LẤP HỔNG KIẾN THỨC TOÁN CHO HỌC SINH NGAY KHI MỚI VÀO THPT

Kiến thức toán cấp 2 là kiến thức rất cơ bản và quan trọng, làm nền tảng để các em học ở bậc THPT và cao hơn là học chuyên nghiệp.

Kiến thức toán cấp 2 là vật chất đầu tiên để các em hình thành và rèn luyện tư duy logic, trìu tượng, hình thành phẩm chất cần cù, kiên trì và sáng tạo.

Từ khi bỏ thi tốt nghiệp THCS thì chất lượng của học sinh khi vào THPT nói chung và chất lượng môn toán nói riêng giảm sút rất nhiều. Điều này thể hiện qua điểm đầu vào khối 10 những năm gần đây rất thấp.

Việc học sinh vào lớp 10 hổng kiến thức toán cấp 2 dẫn đến việc tiếp thu kiến thức môn toán và các môn tự nhiên ở THPT rất khó khăn. Ảnh hưởng lớn đến chất lượng dạy và học cấp THPT và tương lai của các em.
Việc hổng kiến thức toán cấp 2 dẫn đến các em khó tiếp thu kiến thức mới, vì vậy dẫn đến tâm lý chán nản, ngại học toán, sợ học toán. Như vậy ảnh hưởng chung đến việc học tập, hứng thú học tập của các em tại trường THPT.

Thực trạng các trường ở các tỉnh vùng sâu, vùng xa nói chung là: học sinh khối 10 đa số hổng kiến thức toán cấp 2, học sinh khối 11 và 12 tiếp thu kiến thức mới rất khó khăn vì không thạo những kỹ năng cơ bản như: cộng, trừ, nhân, chia, lũy thừa, căn thức, đổi dấu….

Số lượng học sinh trong một lớp quá đông, có trình độ nhận thức và kiến thức nền tảng quá khác nhau. Vì vậy giáo viên không thể giúp tất cả học sinh đều hiểu bài.

Trình độ chuyên môn, đạo đức nghề nghiệp của một số giáo viên còn hạn chế.

Giáo viên bị bó hẹp trong phạm vi một tiết giảng quá nhiều nội dung.
Một số giáo viên còn “tham lý thuyết” do đó không thể rèn luyện kỹ năng nhiều cho học sinh. Nhiều giáo viên không biết chế biến kiến thức mà phụ thuộc quá nhiều vào SGK.

Hổng kiến thức toán cơ bản cấp 2. Do đó sự hứng thú với môn toán không có hoặc ít.

Thói quen học tập không khoa học đã hình thành ở các lớp dưới.
Gia đình thiếu sự quan tâm, tạo điều kiện học tập cho các em. Đặc biệt đối với nhiều gia đình dân tộc thiểu số.

Các em ngại hỏi giáo viên, hỏi bạn bè. Tâm lý dấu dốt.
Quen với tâm lý “học để thi”. nhất là ở cấp THCS do muốn “phổ cập giáo dục THCS” các giáo viên phải “đẩy” các em lên lớp bằng mọi cách. Vì vậy xảy ra mâu thuẫn là: các em không cần cố gắng vẫn được điểm cao, vẫn được lên lớp. Dần dần tạo nên sự ỷ lại, lười biếng trong tư duy của học sinh.

tất nhiên, bài viết có nhiều ý kiến chủ quan của cá nhân tôi. Nhưng nó phản ánh một phần của thực tế mà chỉ những thầy cô đã và đang công tác ở các tỉnh thành miền núi mới cảm nhận được một cách rõ ràng nhất.

Nếu các bạn muốn chứng thực thì hãy đến một trường ở miền núi, vùng sâu vùng xa bất kỳ trong cả nước. nhưng nếu bạn đi xe hơi….thì bạn chỉ được nghe những báo cáo cực kỳ ấn tượng……

(hoccachsong)

LUẬN BÀN MỘT CHÚT VỀ MÔI TRƯỜNG LÀM VIỆC TRONG CÁC CƠ QUAN NHÀ NƯỚC

Nguyên thủ tướng singapore Lý Quang Diệu đã nói:

chính kiến thức đem lại cho bạn cuộc sống tốt đẹp
“Bạn phải xác định rõ ràng rằng kiến thức, học tập và ứng dụng kiến thức vào công việc là cái đem lại cho bạn một cuộc sống tốt. Ngược lại, những ai nghĩ rằng có thể trông cậy vào các mối quan hệ thân sơ, sự luồn lách, gian dối, người đó sẽ gặp trắc trở, bởi đã xem nhẹ việc trau dồi tri thức”.

Điều này giải thích rõ ràng nhất tại sao singapore – một quốc đảo nhỏ bé, nghèo tài nguyên lại có những bước phát triển vượt bậc như vậy.

và nó cũng giải thích một phần nguyên nhân khiến các công chức ở nước ta bỏ làm ở các cơ quan nhà nước để ra làm tư.

Điều này rất đáng suy nghĩ, nhất là với những người đang và sẽ làm lãnh đạo ở các cơ quan nhà nước.

(hoccachsong)

LUẬN BÀN MỘT CHÚT VỀ HỌC TOÁN, DẠY TOÁN Ở VÙNG SÂU, VÙNG XA

theo tôi đối tượng học toán cơ bản chia làm 2:
1. đối tượng học sinh yếu
2. đối tượng học sinh khá giỏi.

vì thế mà cách dạy với 2 đối tượng này cũng rất khác nhau.

với học sinh yếu thì chỉ cần 2 chữ : “tâm” và “nhẫn”

với học sinh khá giỏi thì trước hết người thầy chuyên môn phải rất vững…..
và phải nhiệt tình với học sinh.

như vậy với học sinh khá giỏi thì người thầy cần 2 chữ: “tài” và “tâm”.

chúng ta hãy bóc tách xem tại sao học sinh lại yếu ?

trước hết học sinh yếu chủ yếu là do “hổng kiến thức cơ bản ở các lớp dưới”.

vậy tại sao lại hổng kiến thức ?

là do bệnh thành tích trong giáo dục: các thầy cô cấp tiểu học và THCS phải chịu áp lực rất nặng nề (chủ yếu là do phổ cập giáo dục). vì vậy còn cách nào khác phải đẩy học sinh lên, ……mà đẩy học sinh lên thì có ai biết đâu, vì có thi tốt nghiệp đâu mà sợ học sinh bị đúp lại cấp học của mình. Còn thi tốt nghiệp THPT thì học sinh đỗ thấp là do “các thầy THPT dạy kém”.

tôi có thể chứng minh cho lập luận của mình như sau: học sinh thi vào lớp 10 tổng điểm đầu vào 3 môn (văn, toán nhân hệ số 2, học sinh dân tộc được cộng 2 điểm ưu tiên) dao động ở những trường tuyến huyện là từ 4 đến 10 điểm. sau 3 năm các thầy cô THPT phải “làm mọi cách” để thi tốt nghiệp nghiêm túc đạt được 40% đến 70 &. như vậy một công việc cực kì vất vả đổ lên cấp THPT.

vậy làm thế nào để các em có những tiến bộ “vượt bậc” như vậy ?

(hoccachsong)

Những chỉ dẫn ban đầu cho việc thiết kế website giáo dục (Phần 1)

bài viết sưu tầm từ giaovien.net mời bạn đọc tiếp

Những chỉ dẫn ban đầu cho việc thiết kế website giáo dục (Phần cuối)

bài viết sưu tầm từ giaovien.net

rất hay và bổ ích, nhất là đang có dự định tìm hiểu về quản trị web, thiết kế web.
mời bạn đọc tiếp

GIỚI THIỆU TRANG WEB THỬ NGHIỆM

tôi xin giới thiệu trang web mà mấy anh em đang thử nghiệm (vì từ xưa đến giờ chưa làm web và chưa quản trị bao giờ). Toàn mò mẫm tự làm cả, nhưng được cái là rất vui.

Anh Cường (tóan) là người khởi xướng đầu tiên, và là người xây dựng

Mời các bạn ghé thăm và cho ý kiến góp ý nha

/http://thpttuangiao.com/

(hoccachsong)

NHẢY HIP HOP

có chút ca nhạc để thay đổi không khí